226 từ

Cuộc Họp Quan Trọng

Sếp gửi email triệu tập toàn bộ phòng họp khẩn lúc 8 giờ sáng thứ Hai.

Tiêu đề: "Vấn đề cực kỳ nghiêm trọng cần giải quyết ngay."

Cả phòng hoang mang suốt cuối tuần. Ai cũng đoán: cắt giảm nhân sự? Mất hợp đồng lớn? Công ty phá sản?

Thứ Hai, 8 giờ đúng, mọi người ngồi im thin thít, mặt tái.

Sếp bước vào, nhìn quanh một lượt, rồi dõng dạc lên tiếng:

"Ai đã để cái muỗng duy nhất của phòng trong bồn rửa mà không rửa — suốt ba tuần liền?"


Im lặng kéo dài mười giây.

Rồi Minh — nhân viên mới nhất phòng — khẽ giơ tay: "Dạ... em?"

Sếp gật đầu, giọng vẫn rất nghiêm: "Cảm ơn em đã thành thật. Đây là vấn đề quan trọng nhất phòng mình cần xử lý tháng này."

Minh ngồi đực ra.

Sếp tiếp tục: "Bởi vì mọi thứ lớn hơn — doanh số, deadline, KPI — đều đã ổn. Khi công ty không còn vấn đề to nữa, ta phải bảo vệ những thứ nhỏ. Như cái muỗng."

Ông cười, cả phòng mới thở phào rồi cười theo.

Từ hôm đó, cái muỗng được rửa sạch mỗi ngày. Không ai biết vì sợ sếp, hay vì thực sự hiểu ra điều gì đó.

Có lẽ cả hai.

↑ Lên đầu
232 từ

Người Lạc Quan

Bác sĩ nhìn vào kết quả xét nghiệm, rồi nhìn bệnh nhân với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Anh Hải ơi, tôi có tin xấu và tin... cũng xấu."

Anh Hải nuốt nước bọt: "Vậy tin xấu là gì?"

"Anh bị dị ứng với cà phê, bia, thịt nướng, và... không khí điều hòa."

Anh Hải tái mặt: "Trời ơi. Vậy tin cũng xấu là gì?"

Bác sĩ ngừng một giây: "Tôi đã nói nhầm. Thực ra không có tin xấu thứ hai. Chỉ có tin xấu thứ nhất thôi — nhưng tôi biết với anh, nghe một lần không đủ đau."


Anh Hải ngồi yên một lúc, nhìn ra cửa sổ.

Rồi anh quay lại hỏi thật bình tĩnh: "Bác sĩ ơi, nếu em kiêng hết mấy thứ đó, em sẽ sống thêm bao lâu?"

Bác sĩ nhìn hồ sơ, ước tính: "Có thể thêm 15 đến 20 năm."

Anh Hải gật đầu, đứng dậy, bắt tay bác sĩ: "Cảm ơn bác sĩ. Nhưng em nghĩ em sẽ chọn sống ít hơn mà vui hơn."

Rồi anh bước ra, ghé ngay cái quán cà phê ngay dưới tòa nhà bệnh viện — cái quán mà anh để ý từ lúc vào khám.

Bác sĩ nhìn theo, thở dài, rồi tự rót cho mình một ly trà — vì bác sĩ cũng... bị dị ứng cà phê từ năm ngoái.

↑ Lên đầu
217 từ

Nghề Của Ba

Cô giáo hỏi cả lớp: "Các em hãy kể nghề nghiệp của ba mình nhé!"

Bé Lan giơ tay: "Ba em là bác sĩ! Ba chữa bệnh cho mọi người ạ."

Bé Tuấn tiếp theo: "Ba em là kỹ sư! Ba xây nhà cao tầng ạ."

Đến lượt bé Bi ngồi cuối lớp, cậu đứng lên, ngập ngừng một chút rồi nói: "Ba em... là chuyên gia giải quyết vấn đề ạ."

Cô giáo gật đầu hài lòng: "Ồ hay đấy! Ba em làm gì cụ thể nào?"

Bi nghĩ một giây rồi giải thích: "Mỗi khi nhà có vấn đề, mọi người gọi cho ba. Ba đến, nhìn một lúc, rồi nói 'Để ba xem', rồi... ba gọi thợ đến sửa ạ."


Cô giáo bật cười. Cả lớp cũng cười.

Bi nhún vai, hoàn toàn bình thản: "Nhưng mà cô ơi, ba em nói đó là kỹ năng quan trọng nhất: biết mình không biết làm gì, và biết gọi ai để làm."

Cô giáo gật đầu, lần này thật lòng: "Bi nói đúng. Ba Bi thực ra rất khôn đấy."

Về nhà, Bi kể lại cho ba nghe. Ba Bi nghe xong, gật gù thỏa mãn, rồi lấy điện thoại gọi ngay cho thợ điện vì bóng đèn phòng khách vừa hỏng.

↑ Lên đầu
205 từ

Bài Kiểm Tra Toán

Thầy giáo trả bài kiểm tra, mặt đỏ gay nhìn thẳng vào học sinh cuối lớp.

"Nam! Bài em được 2 điểm. Em có biết tại sao không?"

Nam đứng dậy, nhăn mặt suy nghĩ một lúc rồi thật thà đáp: "Dạ... vì em chép bài của Hùng mà Hùng được 4 điểm ạ?"

Cả lớp phá ra cười. Thầy giáo thở dài.

"Không phải! Vì bài của Hùng, câu số 3 viết 'Em không biết làm bài này'. Còn bài của em viết 'Em cũng không biết làm bài này'!"


Nam ngồi xuống, gật gù vẻ tâm đắc, thì thầm với bạn bên cạnh: "Lần sau mình phải chép thằng khác, đứa nào biết làm ấy."

Thầy giáo vốn tai thính, nghe thấy, lắc đầu bước tiếp.

Cuối buổi học, thầy gọi Nam lại dặn dò: "Em về nhà học bài cho tử tế vào. Điểm 2 mà còn cười được, thầy phục em thật đấy."

Nam nghiêm túc cúi đầu: "Dạ thưa thầy, em cười vì em vui. Em vui vì lần này em không bị 1 điểm như kỳ trước ạ."

Thầy giáo đứng yên một giây, rồi quay đi — miệng cũng bắt đầu hơi nhếch lên.

↑ Lên đầu